Thơ ta làm cho tình yêu dĩ vãng
Anh ngủ say với giấc ngủ thật dài
Thơ ta làm hòa theo khói theo mây
Theo hơi thở nhẹ nhàng bay phiêu lãng
Như tiếng sáo dặt dìu trong đêm vắng
Thơ ta làm sâu lắng nỗi sầu xưa
Anh miên man qua từng buổi nắng mưa
Ta ray rứt với tháng ngày cô lẻ
Gởi gió sương cõi lòng buồn quạnh quẽ
Chút niềm riêng chua xót nghẹn câm lời
Ta đã vội vàng quay sang ngã rẽ
Lạc nẻo
về trong giông bão chơi vơi
Bài nhớ nhung viết cho người say ngủ
Sau những bể dâu ta thấy ngậm ngùi
Thương số phận mong manh như thuyền nhỏ
Sóng dâng cao thuyền đắm giữa biển khơi
Chung Thủy
08/06/2002
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 27/10/2011
- Núi Ấn Sông Trà: 28/10/2011
- Hoa Đông Phương: 16/11/2011
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 128 ): 01/12/2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét