Nhang khói dật dờ phiêu lãng bay
Hồn anh lang bạt giữa trời mây
Ngẩn ngơ lặng lẽ nhìn di ảnh
Thầm đếm giọt sầu đọng khóe mi
Anh đã nằm yên dưới đất đen
Ngàn năm bỏ lại mối tơ duyên
Ta như tím lạnh nguồn thơ chết
Nhung nhớ sâu theo những muộn phiền
Từng nỗi đau làm nghẹn buốt tim
Tình xưa biết đến thuở nào quên
Dư hương phảng phất vào sương khói
Nhân dáng anh buồn trong bóng đêm
Hai nẻo
âm dương cách biệt rồi
Duỗi rong anh lạc cõi xa đời
Tóc đen ta quấn vành khăn trắng
Góa phụ đôi mươi giữa biển người
Chung Thủy
Đăng
trên:
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 149 ): 01/09/2014
- Báo Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 19/01/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét