Mòn chân thư viện lối nầy
Con đường độc đạo mỗi ngày
đi qua
Con đường sương phủ tuyết
pha
Dài theo từng nỗi niềm da
diết buồn
Đếm từng sợi nhớ sợi thương
Bằng chân mỏi bước tha
phương lạc loài
Xứ người bao chuyện đắng cay
Mấy mươi năm vẫn trắng tay
muộn phiền
Nhớ nhung héo hắt buồng tim
Quê hương mấy dặm đường chim
xa vời
Thẩn thờ từng áng mây trôi
Xin đem dùm những ngậm ngùi
bay theo
Về làng quê cũ dấu yêu
Miền Trung nơi chịu đói
nghèo đau thương
Cách ngăn bờ Thái Bình Dương
Sóng cao theo những tủi hờn
đắng cay
Chung Thủy
25/09/2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét