Có những niềm đau không dễ quên
Từ lâu chất chứa mãi trong tim
Từ lâu nước mắt khô nguồn chảy
Đeo đẳng riêng mang khối muộn phiền
Có những đêm hiu quạnh tủi sầu
Một mình đối bóng suốt canh thâu
Mà nghe nhung nhớ như cơn sóng
Cuồn cuộn dâng theo nỗi nghẹn ngào
Có những hoàng hôn tắt nắng vàng
Lặng nhìn chim lẻ bạn bay ngang
Bỗng dưng như thấy lòng tê buốt
Một kiếp đời cay đắng phũ phàng
Có những bình minh sương trắng giăng
Chừng như lắng đọng cả không gian
Xót xa in dấu trong tiềm thức
Mãi mãi còn sâu những vết hằn
Chung Thủy
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 05/12/2011
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 127
): 01/11/2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét