Ta mộng ảo như mình tan thành gió
Bay theo người vương vấn suốt ngày đêm
Ta cũng muốn mình hóa cơn giông bão
Cuốn hút người vào mỗi mạch máu tim
Ta không dấu che chút tình nở muộn
Thật ngọt ngào làm chết lịm hồn thơ
Nỗi niềm riêng với cõi lòng vụn nát
Đã cho người từ dạo ấy đến giờ
Dĩ vãng xưa từng lời yêu hò hẹn
Ru dỗ ta vào giấc ngủ bình yên
Ta mơ tưởng có vòng tay ôm siết
Mềm môi hôn quên hết những lụy phiền
Ta bỗng thấy cõi lòng như xao động
Nhớ thật nhiều một nhân dáng mù khơi
Chút thương muộn dệt khúc sầu tha thiết
Gởi đến người xa biệt đỉnh mây trời
Chung Thủy
20/02/2010
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 14/10/2011
- Hoa Đông Phương: 19/12/2011
- Núi Ấn Sông Trà : 09/01/2012
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 132
): 01/04/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét