Thân tàn phế mà tình yêu nguyên vẹn
Và trái tim vẫn nồng ấm đậm đà
Anh biệt động với cõi lòng da diết
Dệt tình thư bằng nỗi nhớ xót xa
Anh biệt động của một thời sóng nổi
Bão giông nào nghiêng ngả được ý thơ
Chút trái ngang cho tình càng sâu lắng
Mặn nồng thêm sau ngày tháng đợi chờ
Em gái nhỏ đêm từng đêm hiu quạnh
Khắc khoải sầu làm thân nhện giăng tơ
Cũng như anh thèm nghe lời tình tự
Vẫn mềm lòng đón nhận những cánh thư
Nên mãi miết luôn còn đây cảnh cũ
Mộng bình thường theo mỗi nhịp tim rung
Em gái nhỏ cô phòng buồn se sắt
Đã mòn hơi chờ đợi buổi tương phùng…
Chung Thủy
14/08/2010
Đáp
lại bài:”Tâm Sự Một Phế Nhân”
( Người lính biệt động )
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 18/11/2011
-
Nguyệt san Giao Mùa ( Số 137 ): 01/09/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét