Quạnh hiu lặng lẽ với đêm sầu
Thầm khóc thương mình phận bể dâu
Duyên số dập vùi trong bão tố
Ngậm ngùi thao thức suốt canh thâu
Mấy lần cay đắng mấy đêm sầu
Kỷ niệm còn đây người ở đâu
Biền biệt chân mây chim duỗi cánh
Niềm đau đọng lại vết hằn sâu
Từng cơn gió lạnh giữa đêm sầu
Da diết hoài mong bóng vó câu
Chuyện cũ xa xưa tình Ngưu - Chức
Lòng riêng chờ đợi tiếng mưa Ngâu
Đêm nay cũng lại trọn đêm sầu
Gợi những nỗi buồn đưa tiễn nhau
Sợi nhớ trắng dần lên mái tóc
Giọt nồng trên sóng mắt xanh xao
Chung Thủy
13/12/2010
Đăng trên báo:
-
Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 09/04/2012
-
Hoa Đông Phương: 19/04/2012
- Nguyệt san Giao
Mùa ( Số 121 ): 01/05/2012
Trả lờiXóaVứt Bỏ Bên Lề
Sống mà èo uộc, sống làm chi
Chết vì tình phụ, chết làm gì
Thế gian mai mĩa rằng ta dại
Lắm kẽ sầm sì, lắm kẽ khi
Vì thế cho nên không thèm chết
Cũng chẳng u buồn mối tình si
Hảy xem như gió, như cơn sóng
Sóng gió qua rồi, tiếc nuối chi
Hảy để tâm tư mình thanh thản
Hảy để cho lòng bớt sầu bi
Để cho tâm trí thôi sầu muộn
Vứt bỏ bên lề khối tình si ......
(Viết ngày: 23:31 13-12-2010)
Trả lờiXóaĐÊM SẦU
( Lời của người đồng cảm )
Mình ta gối lẻ suốt đêm sầu
Ngoài song gió hú khóc mưa ngâu
Chừng nghe như tiếng người xưa gọi
Mắt dõi theo hoài bóng vó câu
Người đi để lại vạn đêm sầu
Đời ta còn có nghĩa gì đâu
Khổ đau chồng chất bao đau khổ
Đành hẹn tương phùng ở kiếp sau
vvt
(Viết ngày: 10:05 14-12-2010)
XóaTa chẳng bao giờ hẹn kiếp sau
Dù duyên xưa trổi khúc tình sầu
Bể dâu trói buộc đời cô phụ
Mòn mõi đợi chờ tiếng vó câu
Chỉ một kiếp nầy trọn nhớ nhung
Dù cung thương phím lạc tơ chùng
Đành đem cay đắng gom thành lệ
Khắc khoải riêng mình mãi thủy chung
(Viết ngày: 15:23 14-12-2010)