Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

SỢI NHỚ


Dĩ vãng đau thương buốt cõi lòng 
Thềm xưa lay nhẹ ngọn thu phong 
Sắt se tím lạnh hồn cô phụ 
Lối cũ rêu xanh phủ mịt mùng

Thân nhạn lưng trời duỗi cánh bay 
Biệt phòng ru dỗ giấc liêu trai 
Canh khuya nước mắt rơi thầm lặng 
Tình muộn tàn dần trong đắng cay

Biền biệt chân trời chia cách nhau 
Niềm riêng ray rứt những phiên sầu 
Đêm đêm lặng đếm thời gian rụng 
Vọng tưởng mơ hồ bóng vó câ

Tự trách duyên sao quá hững hờ 
Buồn nhìn con nhện mãi giăng tơ 
Bao nhiêu nhung nhớ vương từng sợi 
Tóc trắng màu sương bởi đợi chờ

Chung Thủy 
10/06/2011

Đăng trên báo : 
 - Quảng Ngãi Nghĩa Thục : 03/11/2011 
 - Nguyệt san Giao Mùa ( Số 134 ): 01/06/2013
-  Hoa Đông Phương : 05/07/2013

1 nhận xét:


  1. Ai ơi sao trách mãi duyên hờ ?
    Bởi kiếp tằm đành phải nhã hết tơ
    Tơ bao nhiêu sợi bao nhiêu nhớ
    Là bấy nhiêu mong bấy nhiêu chờ !

    Đừng dệt những vần xa cách nhau
    Đừng nhung đừng nhớ với đừng sầu
    Kỉ niệm ngày xưa vùi dĩ vãng
    Đã khuất muôn trùng bóng vó câu !
    vvt
    (Viết ngày: 20:35 26 thg 3 2011)

    Trả lờiXóa