Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

VỆT NẮNG MỎNG MANH


Dáng Mẹ nghiêng nghiêng theo tuổi già
Ngả dài trên mỗi bước chân qua
Nuôi con Mẹ cạn từng dòng sữa 
Nhẹ tiếng ru hời giọng thiết tha

Buổi cuối ngày vệt nắng mỏng manh
Mẹ như chiếc lá úa trên cành
Lửng lơ chiều gió bay muôn hướng
Lạc nẻo mù xa ngút biển xanh

Phận Hạc dãi dầu suốt một đời
Ta nghe nước mắt mặn bờ môi
Mấy mươi năm mãi ôm phiền muộn
Mười ngón tay suông cũng rã rời

Chỉ mong luôn được cài hồng đỏ
Mong Mẹ tuổi cao ngất đỉnh trời
Nhìn Mẹ liêu xiêu chiều sắp tắt
Sợi buồn từng giọt nhẹ rơi rơi

Chung Thủy 

Đăng trên: 
- "Thư Ngỏ" Nguyệt san Giao Mùa ( Số 135 ): 01/07/2013
- Báo Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 18/06/2015

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét