Đem suy tư viết đầy lên trang giấy
Gởi mênh mông theo mây gió khói sương
Lời viết đi chìm sâu vào quên lãng
Ta lãng quên theo trăm nỗi đoạn trường
Bởi số kiếp lỡ làm thân bến đợi
Héo mòn dần qua mấy lượt bão giông
Từng giọt đắng sắt se lòng cô phụ
Trái tim cũng buồn như ngọn đông phong
Bỗng tự dưng tình cờ anh tìm đến
Buổi hoàng hôn nồng ấm chút dư hương
Cánh én lạ mang về mùa Xuân mới
Thật ngọt ngào dệt tình khúc nhớ thương
Ta chợt thấy hồn thơ thêm ý tưởng
Nghe lâng lâng bay ngút đỉnh mây trời
Ta thương anh bằng một đời dâu bể
Cho dù anh vẫn biền biệt xa khơi
Chung Thủy
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 16/11/2015
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 164 ): 01/12/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét