Vẫn cánh én dệt màu xuân rực rỡ
Vẫn cành mai vàng nở giữa trời xuân
Sầu vẫn đọng triền miên trong tiềm thức
Ta một mình lặng lẽ mấy lần xuân
Gió se lạnh trái tim buồn tha thiết
Nhớ thiết tha nhân dáng bóng chim trời
Ta ngu muội đếm thời gian mong đợi
Đã bao mùa xuân lạnh lẽo đơn côi
Ta cứ tưởng hồn hoang như lạc lối
Tri âm ơi sao bỗng chốc tạ từ
Ta hụt hẩng với niềm đau êm ái
Tím ngắt lòng theo ngày tháng suy tư
Đến rồi đi vội vàng như sương khói
Vườn thơ sầu hoa lá cũng chao nghiêng
Ta vẫn mãi lặng thầm bên nỗi nhớ
Bên tiếng gió xuân da diết muộn phiền
Chung Thủy
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 17/02/2016
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 167 ): 01/03/2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét