Tự trách mình sao mãi thủy chung
Dù cung thương phím lạc tơ chùn
Đêm đêm trăn trở sầu hiu quạnh
Ray rứt canh dài gợi nhớ nhung
Vẫn biết duyên xưa vỡ vụn rồi
Xa vời theo từng áng mây trôi
Bao nhiêu nước mắt rưng rưng chảy
Tiếng khóc lắng sâu nỗi ngậm ngùi
Lặng lẽ nghe lòng thêm xót đau
Niềm riêng như sóng biển dâng trào
Chim trời duỗi cánh bay thăm thẳm
Cay đắng nghẹn ngào phận bể dâu
Câm nín vùi chôn dĩ vãng buồn
Tuổi chiều héo hắt ánh tà dương
Âm thầm đưa tiễn tình phiêu lãng
Lang bạt mơ hồ với gió sương
Chung Thủy
07/11/2010
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 30/10/2012
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 140 ): 01/12/2013
Trả lờiXóa(viết thay cho người ấy)
Anh biết tình em đã chết rồi
Tim anh vỡ vụn vạn đơn côi
Nghẹn ngào suối lệ khô dòng chảy
Mong em đừng phí tuổi xuân đời !
vvt
(Viết ngày: 01:43 21 thg 11 2010)
XóaNgày xưa người ấy đã quay lưng
Lối rẽ mình ta bỗng ngập ngừng
Ngõ vắng âm thầm dò dẫm bước
Một mình nghe nước mắt rưng rưng...
Chung Thủy.
- Chỉ vậy thôi, phần số đã an bày rồi, người ấy không bao giờ viết cho mình được mấy lời nầy đâu...
(Viết ngày: 07:51 21 thg 11 2010)