Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010

TÌNH CUỐI THEO MÂY


Thân lá mong manh úa vàng rơi rụng
Nắng chiều tàn theo bóng tối dần buông
Thương tuổi hạ vẫn ngọt ngào vụng dại
Hồn thơ mềm đón nhận sợi tơ vương

Bao dâu bể phủ giăng đời cô phụ
Bản trường ca vừa gãy khúc nửa chừng
Mặn bờ môi dòng nước mắt rưng rưng
Đếm phiền muộn bằng giọt sầu lặng lẽ

Ta chợt thấy trái tim mình vụn vỡ
Buồn mông lung từ tiếng gọi xa xôi
Nghe lạc lõng với niềm đau sâu lắng
Tình lãng du như từng áng mây trời

Đem nỗi nhớ song hành vào dĩ vãng
Đêm từng đêm đối mặt với đau thương
Bước lẻ loi âm thầm qua lối rẽ
Một mình duỗi rong đến cuối nẻo đường

Chung Thủy
16/11/2010

Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 16/07/2012
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 127 ): 01/11/2012
-  Hoa Đông Phương: 30/12/2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét