Rồi thì ta sẽ không nhớ chuyện xưa
Mặc kệ ngoài hiên gió đã chuyển mùa
Mặc kệ trong ta cõi lòng dậy sóng
Phiền muộn nhiều theo từng buổi nắng mưa
Rồi thì ta sẽ chẳng còn vấn vương
Người ở hay đi cũng thật bình thường
Kỷ niệm chìm sâu tận cùng dĩ vãng
Cay đắng cũng dần lắng đọng đau thương
Rồi thì ta sẽ không buồn cô đơn
Dù người bỏ ta đứng lại bên đường
Chơi vơi bóng lẻ nỗi niềm se thắt
Lạc lõng thân gầy vùi dập gió sương
Rồi thì ta sẽ một lần ngủ yên
Mãi mãi ngàn năm say giấc cô miên
Hồn lạnh dật dờ nương vào mây khói
Chừng đó… mới đành thực sự lãng quên…
Chung Thủy
16/01/2011
Đăng trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục:
28/11/2011
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 119
): 01/03/2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét