Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

MỘT MÌNH ĐƠN LẺ


Chỉ mình ta suốt một đời nhung nhớ
Cuộc tình pha lê trong suốt như sương
Hoàng hôn sót tia nắng chiều nồng ấm
Mối tơ chùng muôn thuở mãi vấn vương

Dù vẫn biết người cho ta ảo tưởng
Mộng phiêu du bay biền biệt mù khơi
Chạnh niềm đau tuổi hạ buồn lặng lẽ
Ý thơ sầu lắng đọng những ngậm ngùi

Khi yêu người… ta ngỡ mình say ngủ
Hồn thênh thang lạc lối ngõ vườn mơ
Gió se lạnh mơn man lời ru dỗ
Tê buốt lòng qua mấy buổi đợi chờ

Cũng chỉ mình ta yêu người thắm thiết
Nước mắt rơi… sâu thêm nữa muộn phiền
Thương bóng lẻ ngã dài trên phố vắng
Thương lá vàng theo ngọn gió chao nghiêng

Chung Thủy
05/01/2011

Đăng trên báo:
-  Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 08/02/2012
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 125 ): 01/09/2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét