Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011
CAM ĐÀNH
Trong đêm tối chỉ mình ta đối bóng
Với những suy tư da diết não nùng
Đã mấy lượt trăng tròn rồi trăng khuyết
Là bao lần khóe mắt lệ rưng rưng
Người xa xôi như sao khuya vời vợi
Ta một đời héo hắt mỏi mòn trông
Bấy nhiêu buổi hoàng hôn vàng sắc lá
Tóc ngả màu theo nỗi nhớ mênh mông
Người có nghe lời ta tha thiết gọi
Gởi gió mây mang từng chuỗi thương sầu
Người có biết ta miệt mài ngóng đợi
Bởi cam đành với số phận bể dâu
Chỉ có ta với niềm đau băng giá
Nghe từng cơn sóng nhỏ dậy trong lòng
Ta lặng lẽ đếm sương rơi lành lạnh
Tưởng như trời vừa trở ngọn Đông phong
Chung Thủy
22/07/2011
Đăng trên báo :
- Giao Cảm : 01/09/2011
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục : 04/09/2011
- Hoa Đông Phương : 05/09/2011
- Hồn Quê : 24/09/2011
- Nguyệt san Giao Mùa ( Số 114 ): 01/10/2011
- Núi Ấn Sông Trà : 26/10/2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét