Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

ĐƠN PHƯƠNG


Từng kỷ niệm vùi sâu vào dĩ vãng 
Người quay lưng ta mòn mõi đợi trông 
Hoa xơ xác giữa vườn xanh sắc lá 
Biển im lìm không có buổi rạng đông

Ta lặng lẽ một mình trên bến vắng

Gió mơn man tê dại trái tim buồn 
Những bể dâu bồng bềnh theo sóng nước
Ta nhớ người bằng nỗi nhớ đơn phương

Bởi trót lỡ cho đi tình cuối hạ 

Nửa đời người vẫn ngu muội dại khờ 
Buổi hoàng hôn còn vấn vương tia nắng 
Nước mắt sầu nhòe hết mấy trang thơ

Người ở đó sao đành lòng ngoảnh mặt 

Đã như con thuyền lướt sóng ra khơi 
Ta muốn được hóa thân làm hải điểu 
Vượt trùng dương mãi miết ở bên người

Chung Thủy 

26/07/2011

Đăng trên báo : 
 - Quảng Ngãi Nghĩa Thục : 04/11/2011
-  Nguyệt san Giao Mùa ( Số 140 ) : 01/12/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét