Giữa biển người tâm hồn ta
hoang vắng
Theo lượn sóng đời từng đợt
nhấp nhô
Bầu trời cao ta mong chờ mỏi
mắt
Bóng chim xưa vẫn biền biệt
xa mù
Mây thênh thang với gió ngàn
lang bạt
Ta ngu ngơ vương vấn cuộc
tình buồn
Trên lối rẽ một mình ta đứng
lại
Đếm những giọt sầu lặng lẽ
khơi tuôn
Vẫn không biết tại vì sao
mình khóc
Nước mắt rơi chưa quên được
muộn phiền
Nước mắt rơi càng thấm sâu
nỗi nhớ
Thương phận mình đời cô phụ
truân chuyên
Nên chấp nhận kiếp nầy làm
bến đợi
Dù thuyền đi mãi miết chẳng
quay về
Ta mơ tưởng mình trở thành
tổ ấm
Để miệt mài mời gọi cánh
thiên di
Chung Thủy
Đăng trên:
- Nguyệt
san Giao Mùa ( Số 152 ): 01/12/2014
- Báo
Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 08/04/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét