Đêm hoang vắng khung trời
đầy bóng tối
Tâm hồn ta giăng kín bởi mây
đen
Trái tim nghẹn ngào chìm
trong thương nhớ
Những suy tư theo từng chuỗi
muộn phiền
Ta muốn gởi niềm riêng vào
sương gió
Buồn hắt hiu qua mấy lượt
nắng mưa
Anh thản nhiên làm người xa
kẻ lạ
Tình mong manh như giọt nước
đong đưa
Ta đứng lại với ngút ngàn
tiếc nuối
Ngẩn ngơ nhìn anh ngoảnh mặt
quay lưng
Ca khúc cuối nửa chừng sai
cung bậc
Lặng thầm nghe dòng nước mắt
rưng rưng
Tự dỗ ru cuộc đời mình dâu
bể
Bằng nguồn thơ thay tiếng
khóc ngậm ngùi
Thầm lặng dấu che nỗi sầu
dai dẳng
Suốt một kiếp người vẫn mãi
không nguôi
Chung Thủy
Đăng
trên báo:
- Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 19/03/2015
- Nguyệt san Giao Mùa (Số 156 ):01/04/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét