Ta chợt thấy giọt sương rơi trong mắt
Lòng bâng khuâng luôn khắc
khoải đợi chờ
Ngày thật dài theo từng
chiều héo hắt
Theo từng đêm buồn hiu quạnh
bơ vơ
Đau thương chín rụng vàng
trong tiềm thức
Ta mơ hồ chôn dấu nỗi niềm
riêng
Muốn gởi gió mây hồn thơ xao
xuyến
Với những suy tư đong kín
muộn phiền
Cho đắng cay chìm sâu vào
quên lãng
Cho nhớ nhung nương mây gió
phiêu du
Cho đau khổ một đời thân cô
phụ
Được bình yên qua mấy lượt
bể dâu
Dù mãi mãi tâm hồn ta tím
ngắt
Tình muộn màng như vệt nắng
lung linh
Ta lặng lẽ làm quen đời dâu
bể
Và ngậm ngùi nghe hạnh phúc
mong manh
Chung Thủy
Đăng
trên:
- Nguyệt san
Giao Mùa ( Số 153 ): 01/01/2015
- Báo Quảng Ngãi Nghĩa Thục: 13/04/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét